bơ vơ

Học thuật
Thân thiện
bơ vơ

Đứa trẻ đứng bơ vơ giữa sân ga vắng lặng khi đoàn tàu đã đi xa.

Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Trạng thái cô đơn, lẻ loi, không ai thân thích, không nơi nương tựa: Diễn tả cảm giác hoặc hoàn cảnh của một người khi bị bỏ rơi, mất mát hoặcmột nơi xa lạ không sự hỗ trợ, che chở.
    • Trạng thái trơ trọi, không chỗ dựa: Thường dùng để miêu tả sự độc về mặt tinh thần hoặc vật chất trong một môi trường rộng lớn, xa lạ.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Sau trận , nhiều đứa trẻ trở nên bơ vơ, không còn cha mẹ.
    • Cảm giác bơ vơ khi lần đầu đặt chân đến một thành phố xa lạ thật khó tả.
    • Cậu đứng bơ vơ một mình giữa chợ đông người.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Bơ vơ nơi đất khách quê người": Cụm từ nhấn mạnh sự cô đơn, lạc lõng khi phải sốngmột vùng đất xa lạ, không phải quê hương mình.

    • Ông cụ kể lại những năm tháng bơ vơ nơi đất khách quê người.
  • "Bơ vơ như mất mẹ": Thành ngữ so sánh, diễn tả sự lạc lõng, hoang mang, không biết dựa vào đâu, giống như con con bị lạc mất mẹ.

    • Sau khi công ty phá sản, anh ấy cảm thấy bơ vơ như mất mẹ.
Biến thể từ gần giống
  • Cô đơn (tính từ): Chỉ trạng thái một mình, thiếu vắng sự giao tiếp, chia sẻ với người khác. (Nghĩa hẹp hơn "bơ vơ", chủ yếu nhấn mạnh sự đơn độc).
  • Lẻ loi (tính từ): Một mình, tách biệt, không ai bên cạnh. (Gần nghĩa với "bơ vơ" nhưng ít hàm ý về sự mất chỗ dựa hơn).
  • Trơ trọi (tính từ): Ở trạng thái đơn độc, lộ ra một cách đáng thương giữa không gian rộng lớn. (Thường dùng để miêu tả sự vật, có thể dùng cho người với sắc thái mạnh hơn).
Từ đồng nghĩa
  • Lạc lõng: Cảm thấy xa lạ, không thuộc về nơi mình đang sống hoặc cộng đồng mình đang ở.
  • Côi cút: (Thường dùng cho trẻ em) Không còn cha mẹ, người thân để nương tựa.
Thành ngữ liên quan
  • "Bơ vơ đầu chợ": Diễn tả cảnh ngộ cô đơn, cùng cực, không nơi nương tựa, phải lang thang nơi đầu đường chợ.
    • Số phận của những đứa trẻ đường phố bơ vơ đầu chợ thật đáng thương.
bơ vơ

Đứa trẻ đứng bơ vơ giữa sân ga vắng lặng khi đoàn tàu đã đi xa.

  1. tt. Lẻ loi, trơ trọi một mình, không nơi nương tựa: sống bơ vơ bơ vơ trong xứ người xa lạ.